Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

Có phải người hướng nội là một đám hèn nhát?

" Bạn có thể viện lý do mình là người hướng nội để bào chữa cho sự lười biếng giao tiếp của bản thân. Nhưng có phải cứ hướng nội là sẽ ngại giao tiếp?

Gần đây, tôi đã làm một chuyện khiến tâm can mình giày vò khá nhiều.
À đâu, không phải, chính xác hơn phải là tôi đã không làm một chuyện. 
Đầu đuôi là thế này,
Hôm ấy, tôi có mặt ở trung tâm bowling với mấy đứa bạn. Cùng thời điểm ấy, một nhóm bạn khác cũng đến trung tâm. 
Họ là những người mà tôi đã từng rất thân thiết trong quá khứ. 
Nếu dựa vào khoảng thời gian vui vẻ trước đây, đáng lẽ ra tôi phải thật mừng rỡ khi nhìn thấy họ, sẽ phải hò reo và nhảy cẫng lên sung sướng trước cuộc chạm trán bất thường mang đầy tính kịch bản của định mệnh này. Nhưng không, mọi sự lại rẽ sang một hướng khác biệt không tí màu sắc, cũng chả chút cảm xúc dâng trào. Đó là một tối lặng yên đến chẳng còn gì bất ngờ. 
Có phải người hướng nội là một đám hèn nhát?
Một người trong số nhóm bạn ấy đã chuyển đi được một thời gian dài, bỗng nhận ra tôi. Cậu ta bước gần đến, giơ tay ra hiệu và chào tôi một cách thân tình. Chúng tôi có nán lại nói dăm ba câu chuyện, cho đến khi tới lượt ném bóng của tôi thì cậu lịch sự rút lui về nhóm. 
Chiếu theo những gì được quy ước trong cuốn "Cẩm nang về phép tắc giao tiếp cơ bản dành cho trẻ lên 3" mà xã hội tự vẽ ra, đến lượt tôi sau khi kết thúc lượt ném sẽ tới chào hỏi nhóm bạn cũ, chứ không phải ngồi ì ở đấy đợi cả nhóm từng bạn ra chào như sao hạng A tới phát tặng chữ ký. 
Vấn đề là tôi không nhích cái thân hình lên để chào hỏi họ. 
Sự lo âu xích tôi lại ngay chỗ tôi đứng, không cho phép tôi nhúc nhích ra để tái hợp những người từng là bạn thân. Khoảnh khắc ấy bỗng dưng tôi trở thành con vịt xấu xí đang cố thu mình che giấu bản thân với cộng đồng. Bản thân tự sản sinh cảm giác sợ sệt, lo lắng không biết nên nói gì, hỏi gì, sợ sệt trước sự ngượng ngùng của tình huống gặp nhau giữa những người bạn cũ mất liên lạc lâu ngày. Thế là tôi không thể tự mình tiến đến tiếp cận họ.
Sau một tiếng đồng hồ bứt rứt khó chịu, cố gắng để không ai trong số đó nhận ra sự tồn tại của mình, cuối cùng tôi cũng đủ dũng cảm để liếc mắt sang đường băng bên ấy. Thật tuyệt vời là họ đã rời đi tự lúc nào. 
Có phải người hướng nội là một đám hèn nhát?
Ừ thì bạn có thể bĩu môi phì phọt một cái: "Ôi giời cái chuyện thường hơn cả cân đường hộp chân gà sả ớt này thì có gì để mà kể", tôi biết, và tôi cũng hiểu.
Tuy nhiên, rắc rối ở đây là sau sự việc ấy, tôi không thể ngưng nghĩ về chuyện đã xảy ra. Tại sao tôi lại cảm thấy như vậy, tại sao tôi lại không thể hành động vậy? Suốt những ngày hôm sau tôi không thể dừng được câu hỏi trong đầuđầu: "Mình bị cái quái gì thế nhỉ?"
Tại sao tôi lại tách biệt với quá khứ của mình, tách biệt khỏi tuổi thơ đã từng rất vui vẻ với nhau của mình, tách biệt khỏi cái quãng thời gian mà cả đám không ai cảm thấy mình là người ngoài. Chẳng nhẽ theo thời gian, tự tôi đã xây dựng cho mình pháo đài cô độc và cũng tự nhốt mình trong đó (Quote), chẳng giống như Rapunzel cố thoát ra với mái tóc mây diệu kỳ, mà rõ ràng là tôi cố thủ trong ấy chẳng chịu mở lòng. 
Hay là vì cái lối sống tự lập của tuổi trưởng thành đang dần rẽ sang hướng cô độc, khiến cho việc chạm trán thân tình giữa những con người thân quen nhau tự dưng trở thành bài kiểm tra căng thẳng của ý niệm.
Tôi là người hướng nội, vấn đề là ở đó. 
À khoan, thực chất không phải thế.
Vấn đề thực sự là tôi biết rằng tôi là người hướng nội. 
Và từ đấy, tôi sử dụng sự hướng nội của mình như một tấm khiên chống lại bất cứ sự dò xét, hay trách móc dành cho sự khép kín của bản thân. Giống y như những gì mà người hướng nội thường làm: ỷ mình sống nội tâm nên nhất quyết khước từ giao thiệp bên ngoài. 
Tôi, và các bạn, những đồng chí trong đội quân hướng nội, dường như đã quên rằng bản chất của sự hướng nội là một phương thức tạo ra năng lượng cho bản thân mỗi người, tức là nếu người hướng ngoại lấy năng lượng từ những hành động tiếp cận thế giới, con người, xã hội bên ngoài thì chúng ta, những người hướng nội, có xu hướng tự tạo năng lượng cho chính mình. Hướng nội đâu phải là sự sắp xếp vị trí cộng đồng đâu?

Con gái à, hãy yêu lấy mình trước khi yêu ai đó...

Phận là con gái sinh ra vốn mong manh, nhưng nhất định không được dễ vỡ. Chúng ta phải biết yêu lấy bản thân mình trước khi muốn yêu 1 ai đó. Chúng ta phải đẹp về nhan sắc và phải tự chủ về tài chính.

Vì sao bạn cần phải đẹp? Đẹp để tự tin- đẹp để hạnh phúc.
Các bạn đừng nghĩ rằng đàn ông họ quý trọng tấm lòng hơn là nhan sắc. Tôi xin khẳng định với các bạn một điều, đó hoàn toàn là lời nói dối. Thời đại bây giờ trước tiên là yêu bằng mắt, sau đó mới đến cảm nhận bằng tim. Thế nên chúng ta hãy yêu quý, trân trọng bản thân và làm cho bản thân đẹp lên mỗi ngày.
Khi các bạn có trong tay cái gọi là "nhan sắc" thì bạn sẽ thấy cuộc sống này dễ thở hơn rất nhiều, từ tình yêu cho đến công việc. Mọi thứ như trải sẵn cho 1 bạn con đường. Thế nên chúng ta hãy cười nhiều hơn mỗi ngày, cười để tự tin và xinh đẹp.
Con gái à, hãy yêu lấy mình trước khi yêu ai đó...
Vậy vì sao phải tự chủ về tài chính?
Là con gái phải tìm cho mình một công việc ổn định, để có thể lo được cho bản thân và gia đình. Là con gái phải kiếm ra tiền để có được sự tôn trọng từ người yêu. Cuộc sống này không có 1 bữa cơm nào là miễn phí cả thế nên các bạn đừng trông chờ vào những câu chuyện cổ tích lọ lem và hoàng tử.
Con gái à, hãy yêu lấy mình trước khi yêu ai đó...
Chúng ta phải cố gắng hết mình, phải nổ lực làm việc, để một ngày khi đứng cạnh người mà chúng ta yêu, dù người ấy giàu sang phú quý hay khó khăn vất vả, chúng ta có thể dang rộng vòng tay, thản nhiên mà ôm lấy họ. Họ giàu, mình không phải mang tiếng trèo cao, yêu nhau vì vật chất. Họ nghèo, mình cũng không vì vậy mà đắng đo suy nghĩ. Đây chính là ý nghĩ cho sự cố gắng của người phụ nữ.
Con gái à, hãy yêu lấy mình trước khi yêu ai đó...
Tôi từng đọc ở đâu đó rằng "tiền không phải là hạnh phúc". Tôi thấy đúng, bởi vì tiền là phương tiện đưa con người ta đến hạnh phúc, chứ tiền không là hạnh phúc của bất kỳ một ai. Bạn không thể nào ôm một đống tiền mà cảm thấy hạnh phúc. Các bạn chỉ có thể sử dụng nó để đem lại hạnh phúc mà thôi.
Tôi thiết nghĩ, bông hoa nào cũng mong được trồng trên một mãnh đất tốt, người phụ nữ nào cũng mong tìm được người yêu có thể chăm sóc, lo lắng về tài chính cho mình cả đời. Tuy nhiên, trong tình yêu luôn cần có sự tôn trọng. Thế nên các bạn hãy không ngừng cố gắng, để có thể trở thành một người phụ nữ xinh đẹp, độc lập và tự chủ.
Alice. SG/30.05.2017